| Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm C |
| NIỀM VUI HOÁN CẢI |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
Thiên Chúa được ví như một người cha, như một người chăn chiên, như một người phụ nữ bị mất đồng bạc. Còn chúng ta được ví như những con chiên, như đồng bạc, như người con trai thứ hoang đàng. Người cha là Chúa đây đối xử với con cái là chúng ta không bằng trí não mà bằng trái tim. Nếu Chúa đối xử với chúng ta bằng trí não; điều ấy có nghĩa là khi chúng ta phạm tội trọng, chúng ta sẽ như những con chiên lạc đàn, như đồng tiền thất lạc, như đứa con trai thứ bỏ nhà đi hoang mà bài Tin Mừng theo thánh Luca đề cập đến hôm nay thì Chúa sẽ không quan tâm và sẽ loại bỏ chúng ta luôn. Bởi vì theo trí não của chúng ta suy nghĩ, khi chúng ta mất một cái gì đó, chúng ta sẽ so sánh, tính toán thiệt hơn và rồi chúng ta sẽ bỏ nó đi và sẽ làm cái mới để khỏi mất thời gian tìm kiếm. Một cách cụ thể làm sao giá trị của đồng tiền bị thất lạc có thể sánh bằng công sức bỏ ra quét đọn tìm kiếm và làm tiệc chiêu đãi bạn bè khi đã tìm thấy nó ( Lc 15, 8 – 10 ). Nhưng mà khi Chúa đối xử với chúng ta bằng trái tim, bằng tình yêu thì Chúa sẽ rất quý yêu chúng ta, vì chúng ta là sản phẩm do tay Chúa làm ra. Chính vì Chúa quý yêu chúng ta, cho nên mỗi lần chúng ta bị vụt khỏi tầm tay của Chúa, khỏi ánh mắt dõi theo của Chúa là Chúa tiết xót, Chúa cảm thấy mất mát một điều gì quá lớn, mặc dù chúng ta là tro bụi, chẳng đáng để Chúa phải để ý, quan tâm: “ Con người là chi mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì mà Chúa phải bận tâm ( Tv 8, 5 ), và rồi Chúa đã cất công đi tìm kiếm chúng ta, để đưa chúng ta về với Chúa. Chúa đối xử với chúng ta bằng trái tim để rồi mỗi khi chúng ta phạm trọng tội, chúng ta làm đổ bể, vung vãi, phân tán hết những gì là của Chúa ban cho chúng ta. Chúa ngày ngày lượm lặt, bòn ghép lại những mảnh vỡ ấy để rồi lại tái tạo nên chúng ta thành một tác phẩm tình yêu hết sức tuyệt vời, kỳ diệu, ấy là cho chúng ta trở thành tạo vật mới của Chúa: “ Nó sẽ đổ vỡ như cái lu của thợ gốm, bị đập nát không một chút xót thương, đến nỗi trong đống vụn đó, không tìm được một mảnh sành để lấy lửa trong bếp hoặc múc nước ngoài ao “ ( Is 30, 14 ). Việc làm này của Chúa là vì tình yêu. Vì tình yêu cho nên tâm can của Chúa luôn luôn bồi hồi, xao xuyến, trái tim của Chúa luôn luôn thổn thức: “ Vì mỗi lần nhắc tới nó ( Epraim ) Ta lại thấy nhớ thương. Nên lòng Ta bồi hồi thổn thức, Ta thương nó, thương nó thật nhiều “ ( Gr 31, 20 ). Do đó, ngày ngày Chúa ra trước cổng nhà, nghĩa là Chúa bước ra khỏi địa vị của một vị Thiên Chúa quyền năng, sang trọng, công thẳng…để Chúa mặc lấy lòng từ bi thương xót, thứ tha, gần gũi với chúng ta. Và rồi Chúa hướng nhìn về phương trời xa xăm, nơi mà chúng ta đã cất bước ra đi, nơi hư vô do chính chúng ta tạo ra bởi lạm dụng tự do của mình. Chúa nhìn về nơi đó với một chút hy vọng, dù là hy vọng rất mỏng manh để mong chúng ta trở về. Sự chờ đợi cứ thế mỗi ngày một tăng, một dày thêm làm cho trái tim của Chúa rung lên, bồi hồi, xúc động theo những dòng nghĩ suy về quá khứ, một thời đã qua, và hiện tại cũng như tương lai là mong gặp lại chúng ta lần thứ hai. Và rồi khi chúng ta trở về, Chúa đã chạy ra ôm chặc chúng ta vào lòng. Khi ôm chúng ta như thế, Chúa đã để cho trái tim của mình đụng vào trái tim của chúng ta như là một sự chuyền lửa cho trái tim khô cằn, chết cứng, chai đá của chúng ta, để rồi trái tim của chúng ta từng giây, từng giây được hít thở không khí từ trái tim của Chúa, và trái tim của chúng ta sẽ rung lên cùng nhịp đập với trái tim của Chúa. Giờ đây, Chúa không còn nhớ quá khứ hư đốn của chúng ta nữa. Chúa đã đưa chúng ta trở lại với quỹ đạo của tình yêu, nhận lại chúng ta vào gia đình của Chúa là Hội Thánh “ Mau mang áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào tay cậu, hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng, vì con ta đây đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy “ ( Lc 15, 22 – 24 ). Đây là một cuộc trở về đầy cảm xúc, nước mắt, là gương mẫu cho biết bao nhiêu cuộc trở về của các tội nhân chúng ta. Chúa đã chuyền lửa tình yêu cho chúng ta, Chúa cũng muốn chúng ta chuyền lửa tình yêu ấy cho người khác. Chúa muốn chúng ta đừng có giống như người con trai cả khi mà Chúa nói: “ Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha là của con. Nhưng phải ăn tiệc mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy “ ( Lc 15, 31 – 32 ). Chúng ta đừng tự dựng nên một bức tường vô hình ngăn cách tình yêu của Chúa đối với chúng ta và với anh chị em của chúng ta, để không cho tình yêu của Chúa đụng vào trái tim của chúng ta và trái tim của người khác. Bức tường đó chính là sự phân bì, hơn thua, nhỏ mọn, câu mâu, xích mích…. Chúng ta đừng để cho mình đang đứng trên quỹ đạo tình yêu, nhưng lại không vận hành mình theo quỹ đạo tình yêu. Lúc đó chúng ta sẽ như người xa lạ, người ngoài cuộc: “ Người cha ra xin anh vào dự tiệc nhưng anh nổi giận và quyết định không chịu vào nhà “ ( Lc 15, 28 ). Chúng ta đừng là người dưng nước lã với anh chị em của chúng ta, với những người tội lỗi. Chúng ta phải biết yêu thương, cảm thông, tha thứ và vui với anh chị em của chúng ta khi họ trở về với Chúa, khi họ gặp sự may lành trong cuộc sống này. Lạy Chúa, Chúa nhân từ, Chúa xót thương chúng con vô cùng, hàng ngày chúng con được hưởng lòng thương xót của Chúa không biết bao nhiêu mà kể cho xiết, nhất là Chúa đã tha thứ tội lỗi cho chúng con mỗi khi chúng con xưng thú nơi tòa giải tội mà không cần một đòi hỏi một điều kiện nào cả. Xin Chúa cho chúng con biết sống như Chúa đã sống là biết yêu thương mọi người, nhất là những người tội lỗi, biết cầu nguyện cho nhau luôn làm theo ý Chúa, giúp đỡ nhau sống đạo tốt, khử trừ tội lỗi, xây dựng cuộc sống này theo Lời Chúa dạy để thế giới này trở nên tốt đẹp và đáng sống hơn. Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Amen. |